Hiểu Về Thực Tại: Bằng Chứng Cho Những Gì Nằm Ngoài Thế Giới Vật Chất


Hầu hết mọi người gạt bỏ bất cứ điều gì cảm thấy quá kỳ lạ hoặc quá khó chịu. Cứ nhắc đến người ngoài hành tinh hay một lần viếng thăm của bà bạn đã khuất, và hãy nhìn nét mặt của họ.

Tôi cố gắng giữ tâm trí cởi mở. Sự tò mò là thứ đưa chúng ta vượt qua nỗi sợ hãi trước điều chưa biết. Chúng ta từng sợ lửa cho đến khi hiểu được nó, và làm chủ được nó. Điện cũng vậy. Bơi dưới nước cũng vậy.

Là một kỹ sư, tôi thích bằng chứng, logic, và những thứ có lý. Vì vậy khoảng 15 năm trước, tôi đã làm điều duy nhất tôi biết cách làm với thứ mình không hiểu: tôi bắt đầu tháo rời nó ra. Thế giới bên kia, ý thức, khả năng ngoại cảm, hiện tượng siêu nhiên. Tôi muốn giải mã ngược toàn bộ hệ thống để xem nó thực sự vận hành ra sao. Cho đến nay tôi vẫn chưa tìm ra cách mọi thứ vận hành, nhưng tôi đã đạt được một số tiến bộ theo hướng đó bằng cách đặt tất cả các trường hợp và trải nghiệm này cạnh nhau.

Điều tôi tìm thấy là một khối lượng bằng chứng cứ liên tục xuất hiện nhất quán và tham chiếu chéo lẫn nhau, từ các nguồn không hề có liên hệ với nhau: các nhà thôi miên trị liệu lâm sàng, bác sĩ phẫu thuật thần kinh, các nhà nghiên cứu trải nghiệm xuất hồn, nhà vật lý lượng tử, sĩ quan tình báo quân đội, nhà ngoại cảm, triết gia. Không ai trong số họ phối hợp với nhau. Tất cả đều chỉ về cùng một bức tranh. Nó chồng chất từ đủ nhiều hướng đến mức tôi phải xây dựng lại toàn bộ hiểu biết của mình về thực tại từ đầu.

Cuốn sách này là bản tổng hợp của quá trình tháo rời đó. Bằng cách xếp hàng nghìn báo cáo độc lập cạnh nhau, tìm ra nơi chúng đồng thuận, và bắt đầu tìm hiểu những quy luật mà hệ thống bên dưới dường như đang vận hành theo. Đó chính là cuốn sách này: không phải những câu chuyện vì bản thân chúng, mà là bức tranh mà chúng cứ liên tục chỉ đến.

Có một khung nhìn giúp mọi thứ trở nên hợp lý bên dưới tất cả những điều này: bộ não của chúng ta là những công cụ, và như mọi công cụ, chúng có phạm vi giới hạn.

Một chiếc cân đo trọng lượng. Nó không thể đo nhiệt độ. Một chiếc nhiệt kế đo nhiệt độ. Nó không thể đo âm thanh. Một chiếc micro thu âm thanh. Nó không thể phát hiện bức xạ. Không có công cụ nào trong số đó bị hỏng. Chúng chỉ đơn giản không được chế tạo để đo mọi thứ, và không ai gọi chiếc cân là sai vì nó không thể cho bạn biết căn phòng nóng bao nhiêu.

Bộ não hoạt động theo cách tương tự. Nó là một công cụ phi thường, vật thể phức tạp nhất mà chúng ta từng tìm thấy trong vũ trụ đã biết, nhưng nó được điều chỉnh để bắt được một dải hẹp, cụ thể của thực tại. Chúng ta chỉ nhìn thấy một phần rất nhỏ của quang phổ điện từ và gọi đó là "toàn bộ ánh sáng có." Chúng ta nghe được một dải tần số hẹp và gọi đó là "toàn bộ âm thanh có." Chúng ta cảm nhận ba chiều không gian và gọi đó là "toàn bộ không gian có." Chúng ta trải nghiệm thời gian theo cách tuyến tính và gọi đó là "cách thời gian vận hành."

Mũi của một con chó phát hiện được một thế giới mà chúng ta hoàn toàn mù tịt. Một con tôm tít nhìn thấy những màu sắc mà chúng ta hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi, và đó không phải là ẩn dụ: vỏ não thị giác của chúng ta về mặt vật lý không có khả năng xử lý những màu sắc đó. Dơi định vị bằng sóng âm. Cá mập phát hiện các trường điện. Mỗi sinh vật trong số này đều có quyền truy cập vào một chiều kích của thực tại mà các công cụ của chúng ta không ghi nhận được. Không một công cụ đơn lẻ nào nắm bắt được toàn bộ bức tranh.

Vì vậy khi ai đó nói "Tôi không tin bất cứ điều gì trong số này vì tôi không thể nhìn thấy nó, đo lường nó, hay tái tạo nó trong phòng thí nghiệm", tôi hiểu điều đó. Đó cũng chính là lý lẽ khiến một chiếc cân kết luận rằng nhiệt độ không tồn tại. Công cụ đó không phát hiện được nó. Đó là giới hạn của máy dò, không phải là phán quyết về những gì có thật.

Điều này không có nghĩa là chúng ta nên tin vào mọi thứ. Nó có nghĩa là chúng ta nên thận trọng với những gì mình gạt bỏ. Lịch sử khoa học là một chuỗi dài ghi nhận thực tại đi trước các công cụ của chúng ta: vi khuẩn tồn tại trước khi có kính hiển vi, bức xạ tồn tại trước khi có máy đếm Geiger, sóng hấp dẫn tồn tại trước khi có LIGO. Công cụ luôn bắt kịp thực tại, chứ không phải ngược lại.

Tôi nghĩ hiểu biết của chúng ta về ý thức hiện đang ở đúng vị trí đó. Bằng chứng xuyên suốt 16 chương này chỉ ra một thực tại lớn hơn nhiều so với những gì công cụ-não bộ hiện tại của chúng ta được hiệu chỉnh để nhận thức. Phản ứng hợp lý là nghiêm túc xem xét dữ liệu từ những người mà công cụ của họ dường như đang thu nhận được nhiều tín hiệu hơn hầu hết chúng ta: người thiền định, người khám phá trải nghiệm xuất hồn, người trải qua cận tử, nhà ngoại cảm, những đứa trẻ nhớ được kiếp trước. Họ có thể chỉ đơn giản là được điều chỉnh vào một dải tần rộng hơn.

Nhóm cuối cùng đó chính là nơi vấn đề thôi không còn chỉ là chuyện lời kể. Một bác sĩ tâm thần tại Đại học Virginia đã dành 40 năm thu thập các trường hợp trẻ nhỏ mô tả một kiếp trước, và hơn 2.500 trường hợp trong số đó nằm trong hồ sơ. Trong khoảng một phần ba, đứa trẻ sinh ra đã có một vết bớt hoặc một dị tật ngay tại chỗ mà người chúng mô tả đã bị bắn, bị đâm, hoặc bị thương chí mạng theo cách nào đó, và trong hàng chục trường hợp như vậy ông đã lấy được biên bản khám nghiệm tử thi và đối chiếu nó với cơ thể đứa trẻ. Điều đó nằm ở Chương 3.

Đây chính là cuộc điều tra đó. 16 chương bao quát mọi thứ tôi đã tìm thấy, kèm theo nguồn, các nghiên cứu trường hợp, và trải nghiệm của chính tôi. Nếu bạn là người hoài nghi, tốt thôi. Tôi cũng từng như vậy. Ngay cả khi không có gì ở đây thuyết phục được bạn, hãy đọc nó như một tác phẩm hư cấu hấp dẫn. Tôi cá rằng đến chương 5, bạn sẽ thấy khó gạt bỏ nó hơn bạn tưởng.